Cảnh tượng va chạm từ thiên ngoại kia thực sự khiến Trần Tầm phải giật mình kinh ngạc.
Nói thật, năm đó khi Hằng Cổ tiên cương trỗi dậy ở vực ngoại, hắn há lại chưa từng huyễn tưởng về cảnh tượng này. Phàm là sinh linh Hằng Cổ có đầu óc bình thường một chút, e rằng đều từng mơ tới viễn cảnh ấy.
Nghĩ tới đây.
Chân mày Trần Tầm càng nhíu càng chặt. Kẻ nào dám nẫng tay trên của hắn... Không nể mặt bản đạo tổ sao?!




